Miền nhớ

Trong lòng ta mùa phượng vĩ rất gần
Mùa hoa của tuổi học trò rạo rực
Để mai này trên bước đường xuôi ngược
Nhớ một thời gió cuốn tóc mây bay…

Như lá úa trôi sông

”anh ạ!
rồi, em sẽ quên hết những gì không phải của riêng em
vì tất cả chỉ để là tiếc nuối
dẫu biết vẫn còn có những giấc mơ giữa đêm làm em bật khóc
thương mùa vàng như lá úa trôi sông…”

Tình yêu bão giông

”Như đóa vô ưu nở giữa đời
Em là hạnh phúc của loài người
Một ngày tháng sáu lung linh nắng
Quán trọ trần gian em xuống chơi…”

Còn lại gì từ năm 18 tuổi

”Qua biết bao miền đất lạ xa xôi
Nơi cuối đường chính là ta đứng đó
Nơi chân mây là cánh buồm thuở nhỏ
Chở mộng mơ vào đáy mắt thẳm xanh…”

Những bông hoa trắng muốt

”Bàn chân anh đi những đâu
núi sông không kể xiết
vừa đặt lên bậu cửa nhà mình
lập tức một người nhận biết…”

Một nửa

”Thiếu một nửa tôi đi tìm một nửa
Một nửa nắng vàng một nửa mưa bay
Một nửa khuya, một nửa chiều, nửa gió
Ai sẽ là một nửa của tôi đây?”

Ngày qua

”Chúng ta càng ngày càng thêm khách sáo
em cám ơn anh anh cám ơn em
con chim họa mi trong đêm hốt hoảng
bởi đốm sao băng rụng xuống chân thềm…”

Tiếng mình

Đất lành chim đậu rợp cây
Nguồn xa thì sáng, giếng đầy thì trong
Tiếng mình bà nói thương ông
Cha nói thương mẹ giữa đồng nắng trưa…