Đêm cứ như thế mãi

Đôi khi em phải cảm ơn sự lẩn tránh của anh
cho em thấy khoảng trống chỗ dựa
còn đủ sự bình yên
điều khao khát đã chìm trong ảo vọng..

Khi anh ở xa

Trong giấc ngủ không anh mà vẫn có anh
những sợi tóc của em êm và mềm
trên bờ vai chờ đợi

“Biển đã mất”

Khi em áp mặt vào ngực anh về phía trái tim
Sự êm dịu vỗ về như thủy triều tràn lấp
Giọt nước mắt lấp lánh trong ánh nhìn
Em biết em hạnh phúc
Không hề chiêm bao

Thành phố tháng Chạp

“Thành phố vỗ tay tiễn đưagiá rétmơ màng một vòng tay lụa nắngtháng chạp mềm như chiếc hôn Em gửi cho anh một chút mùa xuânnụ tình yêu đã chớmtrên môi emhồng Gửi cho anh tháng chạpnhững mái tình im ngủ trong sương…” Phạm Thị Ngọc Liên