Thư gửi mẹ

Biết làm gì bây giờ mưa quá mẹ ơi!
Đường xa cách mẹ đừng mong đứa con bạc bẽo,
bỏ mẹ bỏ làng ra phố sinh nhai

Căn gác mùa thu thoảng chút hương nhài 
Con mới biết thương loài hoa bạc mệnh 
Con nhìn xuống bàn tay mà yêu số phận 
Dẫu những ngả đường không biết về đâu?

Canh cánh lòng con tất tưởi một vùng quê 
Gương mặt mẹ là cánh đồng bão tố 
Hạt mẩy rời quê hạt lép nằm trong ổ 
Có rơm vàng ấm tay mẹ chở che.

Người ta nói con đã quên đường về 
Và câu thơ đã tắt mùi cỏ dại 
Cơn mưa chiều không làm con tê tái
Về một con đường trơn trượt bấm chân đi 

Mưa ngoài trời mà sao con ướt mi 
Con đã khóc vì con còn có mẹ
Dẫu không thể, dẫu mưa chiều chắn lối 
Triền đê xưa đã nhói hoa vàng 

Cánh bèo nói gì trong màu tím thở than 
Những giòng sông cũng dài như số phận
Mẹ đừng ngậm ngùi vì con lận đận
Cánh buồm ảo vọng đã mang con đi 

Ngôi nhà ấu thơ còn lại chút gì 
Than sắp tắt mà không người cời lửa 
Rêu đã phủ, từng mảng mầu vôi vữa
Bong khỏi tường nhà sập xuống lòng con.

Có thể bao năm một thứ duy nhất còn 
An ủi mẹ là chú mèo tam thể
Nó quá già nó nương tựa mẹ 
Trong hưu hắt ngày tàn mẹ có nó làm vui.

Con sẽ sống làm sao nếu một sớm mai trong đời 
Người ta nói rằng con không còn mẹ 
Mẹ rất kính yêu, con là đứa trẻ 
Tấm lòng mẹ bao dung sẽ dắt con về.
.
Thư gửi mẹ – Bình Nguyên Trang

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s