Gọi Thúy Kiều

”Em không muốn như Xúy Vân cả một đời trót dại
Thề làm chi để phải giữ câu thề
Nếu hạnh phúc không thể là vĩnh viễn
Điên cũng cần cho xứng với đam mê…”

Tình xa

”Một lần gặp một lần quen
Một người nhớ, một người quên sao đành?”

Những buổi chiều để hát

”Ta muốn hát trong những ngày khắc khoải
Một cọng rơm buộc lấy mảnh mây trời.
Đừng cố giữ những gì còn sót lại
Không thuộc về mình, có níu cũng vuột thôi!”

Đêm của những giọt sương

”Đôi khi em vẫn thấy nỗi cô đơn bò dài trong trái tim
ngay cả lúc áp mặt vào ngực anh nghe những lời dịu ngọt
đôi khi em bỗng tiếc những chuỗi ngày cách xa
nhớ nhau mà không thể gặp
khắc khoải sao là hạnh phúc
đau đớn sao là hạnh phúc…”

Có một ngày

”Là một ngày ta hững hờ khi ta biết buông tay
Cho cánh chim bay đi về một ban mai khác
Chẳng thiện lương gì nhưng cũng chẳng muốn mình là kẻ ở ác
Nên là, Người cứ đi đi…”

Tình một nửa

”Tình một nửa nên tình còn xa quá
Có ai yêu tình một nửa bao giờ!”

Chật chội

”Muốn phá tung cánh cửa trái tim mình
Nhớ người ta mà không nói được
Thèm hoá thành đá cuội
Lăn về phía bình minh.”