Bốn câu

Vào chùa hỏi đâu cõi thật,Cách chi dọn dẹp lòng mình?Mới hay người nơi cửa Phật,Cũng thầm giấu lệ trong kinh. . Bùi Thụy Đào

Câm lặng

Em sống trong cái kén của riêng mình Câm lặng đau một nỗi đau cô độc Như con tằm rút ruột kéo những sợi tơ vàng óng Em rút ruột mình se lại những nỗi đau… Tằm kéo tơ dâng đời những nhiệm màu Em rút nỗi đau chả mang lại cho ai niềm hạnh…

Cà phê cuối ngõ

Cuối ngõ ấy là quán cà phê quen Anh đã tin vì uống cà phê mà mắt em nâu đến thế Vì viên đá tròn xinh Vì bông hoa be bé Mà nụ cười em trong hơn Cuối ngõ ấy anh vẫn tìm nỗi cô đơn Khi anh nhìn trong mắt em và không thấy…

Ừ, thì em nhớ anh!

Ừ, thì em nhớ anh! Dẫu anh bảo rằng: “Đừng nhớ,Đời còn dài, còn nhiều trăn trở Anh sợ vai gầy gánh nặng Anh đau!…”Ừ, thì em nhớ anh!Vì đêm nay dưới bầu trời đầy sao em đếm 1, 2, 3…chơi vơi trong hoài niệm Ngôi sao nào đã lạc mất rồi anh? Ừ, thì…

Lần cuối

Bài thơ này Nguyễn Tất nhiên viết năm 1974, đọc để thấy dù cách dùng câu chữ có khác, nó có nét gì đó tương đồng với “Xin hãy cảm thông cho những nỗi buồn tuổi trẻ” của mình. Thì ra, tuổi trẻ, thời nào cũng buồn! Ta bạt mạng kéo theo người bạt mạng…

Không ngủ

Thế giới chìm ngập dưới lớp chăn dày Phơ phất gió Nỗi chán chường len vào lúc nào chẳng rõ Như là nụ hôn… Nụ hôn thừa dưới gót chân Nơi tận cùng say đắm Như dẫm phải đầu gai nhọn Máu đã ứa và tim đã khóc Những kinh mạchKhông ngủ. Thở dài Niềm…

Đoản khúc vô thường

Chẳng tiếc những ngày trước anh qua Không em Chẳng buồn những ngày sau anh tới Không em Chỉ đau nỗi hôm nay Có nhau mà như xa Đôi khi hạnh phúc làm cho ta mệt mỏi Khi yêu thương thăng hoa trên lối mòn Đôi khi nước mắt làm ta ấm áp Và chia…

Dấu hỏi

Có những điểu không thể nói Dù thật quá giản đơn Có những vu vơ giận hờn Nghĩ lại thấy sao mà vụn vặt Em giấu đằng sau ánh mắt Chút vu vơ gì anh chả hiểu đâu Mỗi một nụ cười, mỗi thoáng nhìn nhau Chỉ thấy đong đưa mỗi mình dấu hỏi Anh…

Sau phút chông chênh

”Nhưng ta biết một điều rất thật
Ta vẫn là mình sau những phút chông chênh!”