Ngũ sắc thời gian

Lâu quá rồi, ừ, đã 20 tuổi
Quên ngày xưa mà chỉ viết thơ tình
Xin áo trắng được một lần ngoái lại
Vũ khúc thời gian, đâu phải riêng mình…

Ném câu thơ vào gió

”Có đôi chút nực cười thời trẻ quá
Chưa hết tung tăng đã muốn bạc đầu
Có đôi chút bùng nhùng thời trẻ quá
Chơi hơi nhiều rút lại, có gì đâu…”

Trái tim em vỡ nát ra rồi

”Trái tim em đã vỡ nát ra rồi
Anh làm sao có thể ghép lành lại
Lời xin lỗi dẫu có là phép lạ
Cũng chỉ là để vơi nhẹ cơn đau…

.Sao nỡ đành gây khổ cho nhau
Để rồi xin tha thứ?”

.CÓ NGƯỜI LÒNG NHƯ NẮNG QUA ĐÈO.

Đừng nói rằng bạn vào đời tôi và bước ra không hề để lại dấu tích. Nông hay sâu, rộng hay hẹp, dài hay ngắn… dù sao thì khoảnh khắc nào đó nó cũng biết đau.
Đừng hỏi tôi rằng “Không có bạn cuộc sống của tôi có đổi thay nào không?”
Người ta thì cứ trôi, lòng tôi dù có trôi đi nồng nhiệt thì vẫn nghẹn ngào những điều dẫu cũ…

Phố trẻ

Xin những người đi lẻ
Hãy nhập thành chung đôi

Biển trong ta

”Lòng người – cái biển tí hon
Mà nghìn năm nữa vẫn còn sâu xa”

Chia chồng

”Đã mang tiếng có chồng rồi
dám đâu ngẩng mặt nhìn trời thở than…
Chợ tàn, quang gánh dở dang
đò đông chậm bước lỡ sang chuyến chiều…”

Bóc đi nỗi nhớ mùa

”Có cái gì mất đi
Lại mất đi vĩnh viễn?
Có cái gì mới đến
Lại mới hoài trong ta?”