Tôi và Zen (4)

…Tôi đã ước gì mình có thể biết được những điều này sớm hơn. Đó là khi tôi ở thời mới lớn, như con chim non mới ra ràng, lúc đó cái Tôi cao ngút trời, và trong tôi chứa quá nhiều khoảng không trống rỗng cùng nỗi cô đơn đậm đặc mà không hiểu vì sao…

Ừ THÌ LỖI TẠI NHỮNG VÌ SAO…

Bạn nhớ nghen, lúc có gì mà ngang trái đau lòng quá, cứ đổ thừa những vì sao… Rồi buông xuống mà sống cho tốt hơn, vì chính cái sự đau đớn kia mà còn lấp lánh vậy, cuộc sống quý giá này lấp lánh biết bao nhiêu…

TÔI BIẾT NGƯỜI TA PHẢI SỐNG DÀI NHƯ VẬY, ĐỂ TÌM MÃI MỘT CƠ DUYÊN…

Tôi biết người ta phải sống dài như vậy, để tìm mãi cơ duyên gặp một người mà mình có thể nép vào lòng chia sẻ cùng một nhịp cảm giao, để san đi nhiều trắc trở! Đời ngắn quá đủ làm cho người ta mất kiên nhẫn mà lao vào nhiều lạc-duyên, nhưng thời gian sao có thể giấu che…

CÓ MỘT TUI ĐỨNG CHỜ TUI LỚN LÊN…

Trưởng thành nghĩa là phải trả giá đắt, không chỉ là những bài học của cuộc đời, mà còn là gửi trả những con người mình từng thương yêu đi theo gió bụi.
Tui-con-nít chưa bao giờ biết được rằng, những điều đơn giản mà nó mong mỏi, như hỏi coi sao tay người nóng vậy, mùi gì trên tóc mà thơm quá vậy, cảm ơn bài hát qua radio nghen, hay thú nhận hồi đó tui thương người dữ lắm… tới khi đủ can đảm để thấy mình không còn bị tổn thương nữa, thì cũng không còn cơ hội nữa. Người kia đã gửi cho tui-kia một sự im lặng rồi ra đi mãi mãi…

Chốn về

”Tôi có một ngôi nhà khép cửa,
chưa bao giờ tôi mời ai tới đó…
Bởi không thể đeo mặt nạ,
không thể nói những lời xa lạ
ở nơi trú ẩn cuối cùng!”